Tin tức
Giấc mơ huyền bí
08:55 | 27/02/16

Cho đến hôm qua, khi lục lại mấy bức vẽ bằng màu sáp và màu dạ về hải trình trong mơ của mình, tôi đã ngỡ mình bỏ quên giấc mơ ấy trong giá sách cũ lâu lắm rồi. Đó là thưở con bé mở trang truyện như mở từng cánh cửa thần kỳ, về miền thảo nguyên có lâu đài nhỏ, về những cánh rừng mịt mù thâm u, về bãi biển ngày hè rực nắng, về hoàng tử - kị sĩ bóng đêm, về vó ngựa đi mãi ko biết chốn dừng chân…


Tuổi thơ tôi từng gắn liền với những ngày tháng trốn học mẫu giáo, giấc ngủ buổi trưa cũng chỉ một mình cùng bầy gấu bông, búp bê và đống đồ chơi linh tinh bố mẹ nhặt lượm. Tôi đem cả tiếng hát tiên cá, tiếng vó ngựa, tiếng nhạc du dương của vương quốc diệu kỳ vào những giấc mơ hoàng tử - công chúa của mình. Trong những lần chợp mắt khi cùng bố rong ruổi trên chiếc xe dream cũ kỹ, giấc mơ trong tôi còn là hình ảnh cỗ xe bí ngô phi vù vù trong tiếng gió u u, là váy áo lộng lẫy, đôi giày thủy tinh và tiếng thở trầm vang lên trong lồng ngực của bố - người mà tôi vẫn giả tưởng là Vua Cha khi tôi nép vào tìm hơi ấm. Ra đi để đi tìm những hành trình mới, tôi gói sâu cả vào trong tim mình những hình ảnh kỳ diệu đó, nhưng có vài thời điểm, khi lớn lên, tôi chợt quên tôi của một ngày rất lâu rồi, khi luôn nghĩ mình là công chúa và sống những ngày tháng vô tư lự. Tôi ngỡ mình đã quên tất cả…
 
24 tuổi, tôi làm việc tại một công ty “con con”, làm cái này mơ tưởng cái nọ và thỉnh thoảng không thiết tha làm bất cứ gì hết. Nơi công sở bận rộn, những ngày sắc lạnh cuối tháng Chạp, đâu đó trong cái hối hả của đội dự án đi thu hồi công nợ, đội kỹ thuật hoàn thành nốt bản vẽ, đội mua sắm gắng sức chốt giao hàng, phòng tài chính thì giục giã chốt sổ…, cuối giờ làm, tôi bắt gặp tôi và các đồng nghiệp tranh thủ tập nhảy ở góc này, tập diễn kịch ở góc kia và tiếng hát vang vang của đôi bạn song ca trong phòng họp. Đâu phải cứ hết giờ làm là về với ngọn lửa xanh nơi bếp ga, là hơi ấm gia đình đang gọi mời, chúng tôi vẫn miệt mài ở lại tập luyện cho vở kịch chương trình tổng kết năm 2015 - ở đó, một lần nữa tôi được hóa thân vào vai Công chúa Jasmine sống ở một xứ sở chỉ toàn tình yêu, hạnh phúc, sự sang giàu và đủ đầy cùng với Vua cha, Hoàng tử, Thần Đèn và những người bạn vui vẻ. 


Màn cầu hôn của Aladdin và công chúa Jasmine

Ngày bắt đầu hành trình về Giấc mơ huyền bí, cái rét 7 độ C kéo dài kỷ lục của Hà Nội đã len lỏi không chỉ vào khắp Vương quốc huyền bí mà còn ăn sâu vào từng thớ da thịt của đội văn nghệ chúng tôi khi mà mỗi “diễn viên” khi ấy chỉ vẻn vẹn trên người bộ cánh mong manh, gợi cảm của miền gió cát hầm hập và nóng bỏng. 


Tiết mục nhảy Jaiho mở màn chương trình

Nhưng cái lạnh ngắt ấy chẳng thể đủ sức khiến chúng tôi run sợ hay chùn bước. Điểm đúng giờ hoàng đạo, ánh đèn sân khấu đã sáng cùng là lúc “cái điên” rất nghệ sĩ trong nhóm diễn viên chúng tôi bùng phát và câu chuyện xoay quanh chàng Aladin cùng cây Đèn thần đã mưu trí dùng sức mạnh của bản thân, của các cá nhân, tập thể để xây dựng Vương quốc giàu có và giải cứu Công chúa Jasmine bởi các thế lực hắc ám, cuồng bạo bắt đầu. 


Trao giải cho cá nhân và tập thể tiêu biểu/xuất sắc

Tôi chẳng thể dùng vài ngôn từ ngô nghê của mình để kể lại một câu chuyện mà ở đó sự hòa hợp giữa âm thanh, ánh sáng, sự thăng hoa của diễn viên, sự nhiệt tình của khán giả cộng hưởng hòa vào thành một chuỗi các tình tiết hợp lý, hài hước, gay cấn mà vẫn cô đọng một vài thước phim khá lắng sâu. Tôi thèm mình được quay lại ngày hôm ấy, mặc bộ đồ vàng óng ánh, có mũ cài đầu, hột xoàn đeo tay, nhập vai công chúa tự nhiên như hơi thở, thỉnh thoảng có chút xíu quên “kịch bản” hay “khớp” khi có hàng trăm ánh mắt dồn về phía mình. Tôi thèm mình nhìn lại các bạn tôi được hóa trang thật bảnh trai và xinh gái, “giải phóng” cơ thể và cháy hết mình trên sân khấu để rồi khi cảnh cuối cùng đóng lại, tất cả cùng cảm nhận được nỗi tiếc nuối len vào từng mao mạch, nhịp đập bởi trước đó chúng tôi đã tập luyện gần 2 tháng chỉ để cho gần 2 giờ đồng hồ tỏa sáng. Tôi thèm mình quay lại và ôm ấp hết cả những người bạn diễn cùng mình, cùng quan sát và tận hưởng những khoảnh khắc, những lời tán dương mà khiến chúng tôi cứ lâng lâng như trên mây.


Trình diễn thời trang số báo cáo về thành tích đạt được năm 2015 và định hướng 2016
 
Hành trình về Giấc mơ huyền bí kết thúc khi ánh đèn sân khấu vụt tắt và chúng tôi lại trở về với văn phòng vui vẻ đã được trang hoàng nhiều hoa và dăm ba cành đào xuân sớm. Ở đó, trong không khí Tết đến gần và dư âm sân khấu vẫn còn, tôi thấy chúng tôi trở nên dạn dĩ, nụ cười cho nhau cũng thêm tình tứ và thân thiết.  Ngọn lửa từ vở kịch “kinh điển” đã lên tim, và hơi ấm kéo những đồng nghiệp về một phía.


Miền vui vỡ òa với một chương trình ấn tượng

Một năm nữa sắp qua đi, khi gần 350 ngày chúng tôi đã sống và đi giữa bao miền đất lạ, thì cái hành trình huyền bí kia sẽ được đánh dấu nét hơn trong trí não để nhắc nhở chúng tôi về một nơi mình thuộc về, về những quả ngọt đã hái, về những con người mà chúng tôi dành ít nhất 8h/ngày ở bên.

Ngày giáp Tết, cả văn phòng ai cũng vội: vội gọi điện, vội nghe máy, vội viết nốt email dang dở, vội họp hành…, còn tôi cũng vội vã xem lại vài bức ảnh công chúa Jasmine của mình để rồi chợt nhớ ra cái ước mơ bé bỏng xa xưa lại vô tình thành hiện thực khi tôi đã ở cái tuổi không còn bé bỏng nữa. 

-Đinh Hà Chi-