Tin tức
Chuơng trình đào tạo Sản phẩm Việt Vuơng tại Asean Resort
14:09 | 27/11/15

Trở về HN đã được quá hai tuần kể từ chuyến outing “Đào tạo về sản phẩm và quy trình sản xuất kinh doanh” với gia đình Việt Vương, dường như cái hối hả cuồng quay của các dự án đang trong giai đoạn nước rút lại cuốn tôi đi ngút ngàn. Nhưng cứ khi hết giờ làm, thong dong về trên con đường quen thuộc vẫn vớt vát chút hương hoa sữa cuối mùa, những hình ảnh của chuyến đi ấy lại ùa về, nhẹ nhàng mà sao cứ làm tôi thấy lâng lâng trong cảm xúc không tên nào đó.

Trở về HN đã được quá hai tuần kể từ chuyến outing “Đào tạo về sản phẩm và quy trình sản xuất kinh doanh” với gia đình Việt Vương, dường như cái hối hả cuồng quay của các dự án đang trong giai đoạn nước rút lại cuốn tôi đi ngút ngàn. Nhưng cứ khi hết giờ làm, thong dong về trên con đường quen thuộc vẫn vớt vát chút hương hoa sữa cuối mùa, những hình ảnh của chuyến đi ấy lại ùa về, nhẹ nhàng mà sao cứ làm tôi thấy lâng lâng trong cảm xúc không tên nào đó.

8h sáng ngày 14/11, chúng tôi đặt chân đến Asean Resort. Cái ấm ức của việc bị “lùa” đi từ 6h30’ cùng cơn buồn ngụ chợt trôi tuột nhanh chóng bởi ập vào mắt chúng tôi là một màu mát xanh của những vòm cây hoa sữa đang chao đi trong làn gió lạnh đầu mùa.  Chúng tôi tập trung, xếp hàng thành 4 đội như danh sách đã phân công từ trước trên một bãi cỏ rộng thênh thang và được trang hoàng nhiều cờ hoa, backdrop rất “Việt Vương”.  



Ban tổ chức đã rất “tinh vi” khi “bốc xếp” đội hình mỗi đội đều có đủ các thành viên từ các bộ phận khác nhau: phòng kinh doanh, kế toán, kế hoạch – tổng hợp, thương mại, ban mua sắm, ban dự án, sản xuất, công trường…khiến chúng tôi tôi tự tin lên mấy mươi lần bởi chúng tôi thừa hiểu “không ai mạnh bằng tất cả chúng ta cộng lại”. 

Cũng bởi sự kết hợp (đa) văn hóa thăng hoa, xóa nhòa khoảng cách này mà chúng tôi đã tạo ra những cái tên rất chất, rất riêng cho từng đội như: Chày Cối, Bô-lô-nhếch, To Dần Đều, Đống Rơm cùng những vũ điệu đặc trưng nóng bỏng mà đường cong mềm mại Trường Chinh cũng không thể nào sóng sánh nổi. 


Sau màn warm-up, cả 4 đội đã cảm thấy chút “lửa” và lao ngay vào nhiệm vụ giải mật thư để “Truy tìm kho báu”. Ở cửa đầu tiên này, chúng tôi phải trả lời tầm 20 câu hỏi của BTC về sản phẩm và khách hàng của công ty. Nhờ màn hỏi đáp nho nhỏ này mà chúng tôi biết thêm được nhiều con số, sản phẩm nổi bật “quen mà lạ” chúng tôi vẫn được tiếp xúc hàng ngày. Do chút tài cao của nhiều cái đầu từ nhiều phòng ban chuyên môn gộp lại, mỗi đội chúng tôi đều hoàn thành bộ câu hỏi một cách không mấy khó khăn. Tuy nhiên, ngay sau đó, 10 nhiệm vụ cam go lại ập đến, trong đó tôi nhớ nhất là nhiệm vụ tìm kiếm 10 đôi dép lê khi xung quanh mọi người ai ai cũng mang giày rất chuyên nghiệp. Vậy là bất chấp hết tự trọng, chúng tôi hăm hở lùng sục khắp nơi từ nhà dân xung quanh đến việc “cướp giật” người đi đường, cuối cùng mọi nhiệm vụ cũng được hoàn tất. Chúng tôi đã có đủ nguyên liệu và dụng cụ để đi tiếp các cửa tiếp theo. Mồ hôi đã rơi nhòe nhoẹt trên trán và tóc, nhưng chúng tôi đều rất mãn nguyện không phải bởi những hiện vật mang về mà bởi quãng đường đi tìm kiếm đầy tiếng cười chúng tôi đã có với nhau.

Giấy thông hành đã ký, chúng tôi di chuyển qua vài khu nhà để bắt đầu cửa số 2 với nhiệm vụ cần nhiều đến trí tuệ hơn là sức vóc như cửa đầu tiên: xếp hàng trăm mảnh ghép thành hình cho sẵn và giải các ô “đuổi hình bắt chữ”. Nhờ sự phân công công việc rõ ràng của đội trưởng và cả sự “tinh ý” của một số thành viên sôi nổi, chúng tôi tập trung tìm ra quy luật lắp ghép trước, sau đó mới bắt đầu triển khai nên công việc cũng diễn ra suôn sẻ. Có lẽ, phong cách làm việc hàng ngày: đi từ tổng quát đến chi tiết cùng sự phối hợp nhịp nhàng giữa các phòng ban đã giúp chúng tôi dễ dàng hơn trong việc giải quyết các đầu bài mà BTC đưa ra. Điều làm tôi thấy thích thú hơn cả ở các phần chơi là điều phối viên sẽ chỉ cho chúng tôi bắt đầu khi quân số của đội có mặt đủ. Vì thế, những thành phần “xông xáo” trong đội luôn có xu hướng đốc thúc các thành viên hơi ỳ khác di chuyển và thao tác nhanh để hoàn thành nhiệm vụ; ngược lại các bạn bụng hơi phệ và cơ hơi xệ cũng cố gắng chạy đua hết mình để theo kịp tránh làm ảnh hưởng đến thành tích chung của đội. 

Giải xong mật thư tìm đường chỉ dẫn, chúng tôi di chuyển tới khu biệt thự, vừa đi vừa hát cho nhau nghe liên khúc thiếu nhi: Tập đếm, Một con vịt, Mèo con rửa mặt, Hai con thằn lằn con…Đến được nơi cũng là lúc hơi sắp tắt, con mắt hơi trùng và con bụng cũng hơi ọp ẹp. May mắn là BTC đã chuẩn bị sẵn đồ ăn nhẹ, nước uống và hoa quả để chúng tôi “sạc pin” đúng lúc; tuy nhiên vẫn không quên ra đầu bài mới để chúng tôi không chỉ miệng ăn mà đầu còn phải nghĩ tiếp để làm sao sắp xếp các miếng ghép để tạo dựng Quy trình sản xuất kinh doanh hoàn chỉnh đang được bỏ trống và đánh mũi tên loằng ngoằng như mê cung bí sử. 

Tại cửa này, chúng tôi cũng có chút “lục đục” nội bộ bởi mỗi người đến từ phòng ban khác nhau nên  không thể nắm rõ hoặc thậm chí hiểu sai quy trình của phòng ban khác. Để giải quyết “xung đột” quan điểm, đội trưởng của tôi đã đề  xuất phương án, ai biết đoạn nào thì cứ lắp ghép trước, sau đó cả đội sẽ bàn bạc và điều chỉnh sau. Nhờ đó, mà đội tôi được ban giám khảo khen nức nở về kết quả vượt trội nhưng vẫn đùa liệu chúng tôi có “mua đề” từ đâu đó không mà làm tốt thế?! Phần thi này giúp tôi vỡ ra rất nhiều điều bởi tôi nhận ra công việc của mỗi chúng tôi chỉ là một mắt xích rất nhỏ trong quy trình nhiều bước, phức tạp kia ; tuy nhiên mắt xích ấy nếu tuột sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ hệ thống. Sau khi chấm điểm, ban giám khảo còn giảng giải, thuyết trình lại cho chúng tôi hiểu và có thể truyền đạt lại cho đồng nghiệp quy trình chuẩn sản xuất kinh doanh của công ty, để từ đó chúng tôi nắm rõ hơn về trách nhiệm, nhiệm vụ của mình cũng như cách phối hợp “đúng chiều”, “đúng quy trình” để công việc xúc tiến nhanh, hiệu quả hơn.

Khép lại cửa số 3, chúng tôi tiếp tục cửa số 4 một cách đầy tự hào vì điều phối viên có tiết lộ chúng tôi đang “đẩy tiến độ” rất trơn tru và nhịp nhàng. Hơn nữa, cái cảm giác đã đi qua được chặng đường dài dài và gần về đích càng làm chúng tôi thêm phấn khích và một chút nôn nóng về chiến thắng đang đến khá gần. Đón chúng tôi ở cửa này là phần bài trí cho các trò chơi đòi hỏi sự khéo léo và tình thần đoàn kết cao như thổi bóng qua cốc nước, ngửa đầu đi qua dây… Bên cạnh đó, BTC vẫn không quên thử thách trí óc chúng tôi thông qua 30 câu hỏi về lịch sử hình thành, giá trị, tư tưởng cốt lõi của công ty. Chúng tôi đã không khỏi bối rối khi bắt gặp những câu hỏi khó thực sự vì đa phần chúng tôi là những nhân viên trẻ và không được chứng kiến hay trải qua những sự kiện đã lâu năm đó. Tuy nhiên, tại phút 89 của cuộc đối đầu mà đội tôi đang yếu vế đó, những thành viên lão làng bậc cha chú trong đội đã tỏa sáng và “cứu thua” trong tiếng reo hò và ngợi ca của cả đồng đội.


Qua cửa số 4, chúng tôi trở về nơi tập kết ban đầu. Lúc này đã là gần 12h trưa, nắng bắt đầu găn gắt và gió đã bớt mát nhưng tiếng cười nói thì vẫn râm ran và vui vẻ. Đây đã là thử thách gần cuối rồi, nên dù mệt nhưng tất cả mọi người vẫn giữ tinh thần lạc quan, vui tươi. Chúng tôi được giao nhiệm vụ lắp ráp mô hình thu nhỏ của hệ thống an toàn giao thông đường cao tốc, hệ thống giao thông thông minh, cột viễn thông, cột điện 500KV – những hình ảnh chúng tôi đã ghép tranh tại cửa số 2. Đây là những “đặc sản” lâu năm, có lợi ích xã hội cao mang thương hiệu Việt Vương mà đã được lắp đặt và sử dụng trong và ngoài nước. Các kỹ sư lại có “đất diễn” với các dụng cụ bu-lông, ốc vít, tuốc-nơ-vít cùng mỏ lết, búa đinh tạo nên những mô hình “thật như đếm” và đẹp như mơ. Vừa nhoay nhoáy vặn xoắn, lắp cái nọ, ghép cái kia, chúng tôi vừa chỉnh trang, sơn sửa cho những đồ cơ khí của mình để làm sao thổi được chút hồn nghệ sỹ của các kỹ sư, thợ lành nghề, và toàn thể cán bộ nhân viên các phòng ban vào từng đường nét sản phẩm. Tôi – một nhân viên trẻ chỉ quen việc văn phòng và bàn giấy chưa từng được “sờ” trực tiếp vào các sản phẩm chỉ biết lắng nghe đầy thích thú đồng đội tôi kể các câu chuyện làm khuôn, mạ kẽm rồi cách lắp đặt trên thực tế ra sao, vai trò của những sản phẩm này thế nào. 


Sau giờ nghỉ trưa, chúng tôi lại trở về với “Cuộc đua kỳ thú” với nhiệm vụ cuối cùng, mang tính quyết định thắng – thua của “cuộc chiến”:  thuyết trình và phản biện về mô hình sản phẩm đã lắp. Mỗi đội mỗi phong cách riêng nhưng tất cả chúng tôi đều thêm hiểu và tự hào rất nhiều về cả những sản phẩm truyền thống như cột điện 500KV, cột viễn thông hay những sản phẩm theo định hướng phát triển mới của công ty: hạ tầng an toàn giao thông đường cao tốc và giao thông thông minh. 

Kết thúc cả 4 bài thuyết trình, BTC công bố điểm các phần thi và thứ hạng các đội. Điểm đã có, tên cũng đã nêu, người thắng vui và người chưa thắng cũng hớn hở bởi theo lời đội trưởng của tôi thì: “Thắng thua đối với chúng tôi không quan trọng. Điều quan trọng là chúng tôi đã luôn chơi với tinh thần của người chiến thắng!”.


16h, chúng tôi lại được “lùa” lên xe để về Hà Nội. Nếu buổi sáng là cái cảm giác buồn ngủ và ỳ ạch cứ kéo chúng tôi nặng trĩu thì giờ đây, sự vấn vương vẫn của hương hoa sữa ấy lại đang bủa vây chẳng để chúng tôi đi xa. Tròn một năm tôi về với gia đình Việt Vương và tôi coi cuộc outing này là cách mà Việt Vương chào đón tôi còn tôi tự tổ chức kỷ niệm cho 1 năm tuổi trẻ của mình gắn liền với chốn thân thương này. Vì vậy, cái hành trình gần 1 ngày tưởng dài lắm mà xòe tay ra đếm thấy không đủ nữa rồi có ý nghĩa thật sâu, đánh thức trong tôi nhiều điều về niềm tin tưởng, lòng quyết tâm, tình đồng nghiệp và sự sẻ chia mà tôi tin trong những ngày tiếp theo ở nơi này, bên những con người này tôi sẽ càng được cho và nhận hơn nữa. 

- Đinh Hà Chi-